Trang chủ » 2018 » Tháng 11 » Binh Pháp Tôn Tử

Binh Pháp Tôn Tử

36 mưu kế của Tôn Tử

Có quan điểm rằng : “Thời loạn dùng binh pháp để thống nhất thiên hạ, thời bình mà dùng binh pháp thì sẽ sinh loạn”. Quả thực là khi phải dùng đến mưu kế thì mọi sự đã là không ổn. Tôi thì luôn tin rằng “thiện cách hơn mọi cách”, bởi chỉ có THIỆN CÁCH mới không để lại những “hậu quả”. Chỉ có “THIỆN” mới giúp Người Quân Tử tự tin mà đi trong thiên hạ và nhận được sự tin tưởng của thiên hạ. Nói như vậy không phải là người quân tử bàng quang với những mưu kế, bởi trong nhiều hoàn cảnh phải dùng chúng như một giải pháp tình thế. Tuy nhiên dùng xong thì phải giải nó, không để nó ám vào tâm trí như một thuộc tính, một hệ quả. Chúng ta cùng nhìn lại 36 mưu kế trong cuốn BINH PHÁP TÔN TỬ để đời đã được Tôn Tử (Tôn Vũ) sử dụng để giúp vua Hạp Lư của nước Ngô rồi sau đó là Phù Sai đánh Sở, hạ Việt Vương Câu Tiến, hùng bá một thời trong giai đoạn xuân thu chiến quốc.

 

36 KẾ SÁCH BINH PHÁP TÔN TỬ

  1. Giương đông kích tây (đánh lạc hướng đối phương)

Theo kế sách này, khi muốn thực hiện một mục đích nào đó, để tránh sự chú ý và tập trung quân lực của địch, thường sẽ vờ như đang tấn công vào những chỗ khác khiến địch lạc hướng rồi mới tấn công.

  1. Điệu hổ ly sơn (dụ hổ ra khỏi hang)

Hổ ở trong hang thì rất khó bắt, bởi vậy muốn bắt hổ phải dụ nó ra khỏi hàng. Kế sách này hướng tới 2 mục đích là bắt hổ hoặc bắt những thứ đang dựa vào hổ hoặc được hổ bảo vệ.

  1. Nhất tiễn hạ song điêu (Một mũi tên hạ hai con chim)

Kế sách này chính là đạt được hai hay nhiều mục tiêu cùng lúc mà có thể thực hiện bằng cùng một cách. Để thực hiện được kế sách này cần phải có sự tính toán rất chi tiết và cẩn thận.

  1. Minh tri cố muội (Biết rõ mà làm như không biết)

Cái đức của người quân tử không thể không cho thiên hạ biết, nhưng cái mưu kế của trượng phu không thể không giấu thiên hạ.

  1. Du long chuyển phượng (Biến rồng thành phượng)

Bên trong là hình rồng đó, nhưng làm cho nó trở thành phượng, tức là “biến cái này thành cái kia”. Kế sách này rất phổ biến, trong dân gian ta hay ứng dụng là “treo đầu dê, bán thịt chó”.

  1. Mỹ nhân kế (Kế dùng gái đẹp)

Khi mọi kế không xong thì dùng “mỹ nhân kế”. Chỉ cần một người con gái đẹp có thể xoay chuyển thiên hạ. Xưa nay, anh hùng hay nguỵ công tử đều khó qua ải mỹ nhân.

  1. Sấn hỏa đả kiếp (Theo lửa mà hành động)

Lợi dụng lúc hỗn loạn để thao túng, lúc tình hình rối ren mà sắp xếp theo ý muốn của ta. Trong sử sách, người ta thấy tay phóng hỏa giỏi là Trương Nghi. Một mình Trương Nghi đã phá tan thế hợp tung bằng cách dối Tề, lừa Triệu, dọa Ngụy, thuyết Yên, bịp Sở.

  1. Vô trung sinh hữu (Không có mà làm thành có)

Để được việc thì nhiều khi phải sinh chuyện rối rem, rồi sau đó anh hùng mới xuất hiện được.

  1. Tiên phát chế nhân (Ra tay trước để chế phục đối phương)

Hiểu tình thế và ra tay trước đối thủ

  1. Đả thảo kinh xà (Đập cỏ làm cho rắn sợ)

Tung thông tin hoả mù để làm lung lạc tinh thần đối phương khiến đối phương sợ hãi mà giảm nhuệ khí.

  1. Tá đao sát nhân (Mượn đao để giết người)

Mượn tay người khác để giết kẻ thù của mình. Dùng trí tuệ và thời thế để hành động, dùng độc trị độc.

  1. Di thể giá họa (Dùng vật gì để vu khống người ta)

Kế này thường được dùng bởi khối óc quỷ quyệt thông minh, tự mình không ra mặt mà làm cho đối phương bị hại. Giống như kiểu gắp lửa bỏ tay người vậy.

  1. Khích tướng kế (Kế chọc giận tướng giặc)

“Khích tướng kế” là kế chọc giận tướng giặc, làm tướng giặc nổi giận. Nổi giận sẽ mất sáng suốt, thiếu suy nghĩ, không tự chủ được con người mình. Trong đời có nhiều sự việc được thành tựu bằng một cơn giận và cũng có nhiều việc thất bại bởi một cơn giận. Đối tượng tốt nhất của kế khích tướng là những người có tính tình nóng nẩy dễ mất tự chủ.

  1. Man thiên quá hải (Lợi dụng sương mù để lẩn trốn)

Man thiên, không thể ngồi đợi nó tới như sương mù do thời tiết thiên nhiên, mà phải tạo ra nó, và từ đó dễ bề hành động.

  1. Ám độ trần sương (Đi con đường mà không ai nghĩ đến)

“Việc binh là trá ngụy, có thể mà làm ra vẻ không có thể, dùng đấy mà tỏ ra không dùng, gần giả làm như xa, xa giả làm như gần. Lấy lợi mà dụ, gây rối mà đuổi, thấy khỏe thì tránh. Đầu tiên là làm mọi cách giảm nhược lực đối phương, sau rồi mới tiến hành dự định”.

  1. Phản khách vi chủ (Đổi vị khách thành vị chủ)

Kế sách này thường dùng trong đấu tranh. Có chủ động mới khống chế được cục diện. Không có chủ động, không thể thắng lợi.

  1. Kim thiền thoát xác (Ve sầu vàng lột xác)

Kế này dùng cho lúc nguy cấp, tính chuyện ngụy trang một hình tượng để lừa dối, che mắt đối phương, đặng đào tẩu chờ một cơ hội khác.

  1. Không thành kế (Kế bỏ trống cửa thành)

Trong chiến tranh kế này có hai loại:

– Một là ở tình thế trốn chạy, đốt sạch cơ sở, thành quách để địch vào đóng chiếm mà rơi vào thế khó khăn.

– Hai là ở thế chủ động biết trước địch tấn công, chủ động bỏ trống thành trì để địch vào vòng vây sau đó tung quân vây đánh nội ứng ngoại hợp.

  1. Cầm tặc cầm vương (Dẹp giặc phải bắt tướng giặc)

Dẹp giặc ko bắt tướng ắt sẽ còn hậu hoạ về sau. Cho nên để dẹp yên một đội quân ắt phải bắt tướng.

  1. Ban chư ngật hổ (Giả làm con heo để ăn thịt con hổ)

Người đi săn thường học tiếng heo kêu rồi tự giả làm heo để nhử con hổ.
Đối với kẻ thù mạnh, ta hãy giả ngu như một con heo, trên bề mặt cái gì cũng thuận chịu, lúc nào cũng cười, lúc nào cũng cung kính để cho địch mất hết nghi âm. Chờ thời cơ chín, tìm thấy chỗ nhược của kẻ thù mà đánh đòn sấm sét.

  1. Quá kiều trừu bản (Qua cầu rồi phá cầu)

Đây là một kế sách khá tiểu nhân, người quân tử chỉ nên dùng với tiểu nhân, dùng với tiểu nhân rồi thì cũng thành tiểu nhân. Cho nên dùng xong phải thành tâm hối cải.

  1. Liên hoàn kế (Kế móc nối nhau)

Dụng kế để tạo phản ứng dây chuyền cho đối phương hoặc phản ứng nhiều mặt khiến đối phương xoay sở ko kịp.

  1. Dĩ dật đãi lao (Lấy khỏe để đối phó với mệt)

Là lấy sự thanh thản để đối phó với hấp tấp, nhọc nhằn; dưỡng sức mà đợi kẻ phí sức, dù yếu cũng giữ thế chủ động.

  1. Chỉ tang mạ hòe (Chỉ vào gốc dâu mà mắng cây hòe)
    Kế này ý nói vì không tiện mắng thẳng mặt nên mượn một sự kiện khác để tỏ thái độ. Áp dụng trong trường hợp muốn mắng kẻ khác mà ko mắng thẳng mặt được.
  2. Lạc tỉnh hạ thạch (Ném đá vào người dưới giếng)

Bồi nhát chí mạng khi đối thủ ở thế yếu. Đây không được coi là một hành động quân tử nên kế này chỉ nên dùng với kẻ tiểu nhân. Những kẻ đã vượt ra khỏi vòng ân nghĩa mà biết trước rằng giữ lại sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp.

  1. Hư trương thanh thế (Thổi phồng thanh thế)

Kế này là thổi phồng thanh thế để cho người ta chóa mắt, nể sợ. Khi sử dụng kế này, trước hết phải xem mục đích và giá trị của nó thế nào đã, rồi mới định cỡ to nhỏ.

  1. Phủ để trừu tân (Bớt lửa dưới nồi)

Kế này khi có một việc đã bùng nổ ra, nếu ko dẹp bỏ được thì tìm cách làm cho nó dịu đi, không để nó tiếp tục ác liệt.

  1. Sát kê hách hầu (Giết gà cho khỉ sợ)

Theo dân gian thì con khỉ rất sợ máu cho nên để giáo hoá một con khỉ người ta sẽ giết một con gà để khiến nó kinh sợ mà nghe theo. Kế này có tác dụng lớn làm cho các vụ mới nở ra trong trứng nước bị rơi vào cảnh bối rối, sợ sệt.

  1. Phản gián kế (Dùng kế của đối phương để quật lại)

Tôn Tử nói: “Biết mình là biết thực lực và nhiệm vụ của mình. Biết người là biết thực lực và ý đồ của địch. Biết mình thì tương đối dễ hơn biết người. Cho nên muốn biết người thì phải dùng gián điệp”. “Phản gián kế” chính là dùng người của đối phương lừa dối đối phương, dùng kế địch lừa địch.

  1. Lý đại đào cương (Đưa cây lý chết thay cây đào)

Đây cũng là một kế tiểu nhân, bởi theo kế này thì sẽ lấy một người khác để chịu tội thay cho người đã gây ra chuyện.

  1. Thuận thủ khiên dương (Thuận tay dắt con dê về)

Có này chính là thuận tay thì vớ luôn. Thấy cơ hội nào vụt hiện đến trước mắt thì phải tận dụng, phải biết chớp lấy những cái lợi bất ngờ.

  1. Dục cầm cố tung (Muốn bắt mà lại thả ra)

Muốn thực hành kế này, phải có một nhãn quan sâu rộng, một tấm lòng nhẫn nại vô song. Kế này nói lên sự mềm dẻo cho mọi chính sách, thứ nhất là chính sách thu phục lòng người, giữ người.

  1. Khổ nhục kế (Hành hạ thân xác mình để người ta tin)

“Khổ nhục kế” là hành hạ mình, rồi đem cái thân xác bị hành hạ ấy để làm bằng chứng mà tiếp cận với địch để hoàn thành một âm mưu nào đó.

  1. Phao bác dẫn ngọc (Ném hòn ngói để thu về hòn ngọc)
    Kế này tức là dùng tiểu vật để đoạt một đại vật, như người đi câu vậy. Dân gian thường nói “thả con tép bắt con tôm” cũng là kế này. Hi sinh cái lợi nhỏ để đạt cái lợi lớn.
  2. Tá thi hoàn hồn (Mượn xác để hồn về)

Ý kế này chỉ rằng: Sau khi đã thất bại, buộc phải lợi dụng một lực lượng nào đó để khởi lên thi hành trở lại chủ trương của mình. Tuy nhiên, dùng kế này rất dễ đi vào con đường nguy hiểm, nếu sơ xuất thì sẽ mất cả chì lẫn chài.

  1. Tẩu kế (Thoát thân)

Tinh hoa của kế chạy là giành thời gian, bảo tồn sức khỏe, lực lượng. Rút chạy đến một vị trí mới, cho tư thế vững mạnh hơn, tập trung nỗ lực và củng cố tinh thần, chọn một cơ hội thuận tiện để quật lại, ấy mới thực là “Tẩu kế”.

Khi các kế trên đều ko áp dụng được thì “tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (ba mươi sáu chước, chạy là hơn hết).

 

Bài viết tiếp theo : 72 phép của Quỷ Cốc Tử (để trị 36 kế của Bình Pháp Tôn Tử)

Trang chủ | Update: 28/12/2018

Gửi mail Chia sẻ

Chia sẻ của bạn