Trang chủ » 2019 » Chuyện về một lần Trương Phi xử án

Chuyện về một lần Trương Phi xử án

Thân anh hùng kính yêu người quân tử mà không thương xót kẻ tiểu nhân

Trong Tam Quốc Chí, chúng ta đều biết tới Trương Phi là một võ tướng sức địch muôn người thuộc nhóm Ngũ Hổ Tướng của nhà Thục. Cái uy của ông thể hiện qua nhiều trận đánh, tiêu biểu như trận Trường Bản, một mình ông hiên ngang đứng trên cầu cầm bát xà mâu nghênh chiến đại quân Tào Tháo, khiến cả đại quân Tào đang ào ạt khí thế bỗng nhiên trở nên run sợ, người ngựa nhốn nháo thất kinh. Tướng Tào là Hạ Hầu Kiệt khi đó nghe Trương Phi hét to sợ quá vỡ mật ngã ngựa chết tại chỗ. Nếu Quan Vũ là dũng tướng khéo đối xử với quân sĩ mà kiêu ngạo với đại sỹ phu thì Trương Phi lại là kẻ yêu quý người quân tử mà không chút thương xót kẻ tiểu nhân. Trương Phi cũng chính là đại diện tiêu biểu cho hình ảnh một võ tướng nóng nẩy, hữu dũng vô mưu không chỉ trong thời chiến mà còn trong cả thời bình. Dân gian còn sấm truyền tới tận ngày nay câu so sánh dí dỏm “nóng như Trương Phi”. Tôi viết lại ra đây một trích đoạn Trương Phi ngồi ghế huyện quan xử án dựa trên những tình tiết trong truyện Tam Quốc để thấy được sự cương trực, nóng nẩy nhưng cũng rất hài hước của ông.

 

Người dân đứng ngoài cửa công đường bàn tán :

– Có một tên cường đạo mặt đen râu dài chiếm đoạt nha môn, nhục mạ huyện lệnh lão gia, còn bắt huyện lệnh làm coi cửa cho hắn đó, ngươi biết chưa?

– Hắn còn bắt huyện lệnh làm quản lý tiền cho hắn nữa – Một người khác nói chêm vào.

– Người đó đúng là khogn sợ trời cao đất dầy gì hết – Mọi người xì xầm

Trong công đuòng, Trương Phi ngồi bệ vệ trên ghế huyện quan quát lớn :

– Quản lý tiền ?!! ngươi vào đây, qua đây cùng ta xử án.

Quan huyện lon ton chạy vào đứng khép nép cạnh Trương Phi :

– Dạ ! có tiểu nhân

– Uhmm – Trương Phi nghiêm nghị

Trương Phi cầm quạt của huyện quan chỉ xuống hai người đang quỳ dưới công đường lớn tiếng :

– Hai người các ngươi có oan ức gì nói ta nghe, bổn quan sẽ phán quyết công bằng!

Một người mếu máo thưa :

– Bẩm lão gia tướng quân : tiểu nhân Trương Tam, nhà ở cuối đường Hậu Ngoã, mùa xuân năm ngoái tiểu nhân cho Lý Nhị mượn 5 lượng bạc, kỳ hạn nửa năm sẽ trả, hôm nay đã hết kỳ hạn, tiểu nhân đến lấy tiền, hắn không những không trả mà còn đánh tiểu nhân, lão gia xem… huhu…

Trương Phi nghe bẩm xong chau mày, đập bàn mày quát lớn :

– Lý Nhị, có đúng ngươi mượn tiền của Trương Tam hắn ta không?

– Tiểu nhân có mượn – Lý Nhị lí nhí.

– Vậy sao không trả?? – Trương Phi quát to

– Tiểu nhân không có tiền trả – Lý Nhị mếu máo

– Nghe vậy, Trương Phi nổi xung cao giọng nghiêm nghị phán xét : – Giết người đền mạng, thiếu nợ trạ tiền, đây là thiên đạo. Người đâu, đem hắn ra ngoài đánh 30 trượng thật mạnh, đeo gông thị chúng.

Rồi Trương Phi lại chỉ vào Trương Tam tỏ vẻ bất bình :

– Trương tam àh, Lý Nhị là người, ngươi cũng là người, người ta có tay có chân, ngươi cũng có tay có chân, tại sao chỉ biết để người ta đánh?!!!

– Lão gia àh, tiểu nhân bị hắn ức hiếp đó!

– Trương Phi lại quát to : Người đâu, lôi xuống đánh 10 trượng cho ta!!!

– Trương Tam nghe thế hốt hoảng : Lão gia! Lão gia! tiểu nhân vô tội mà, tiểu nhân bị hắn ức hiép mà, tiểu nhân đánh không lại hắn….

Trương Phi xử án

Trương Phi đi xuống công đường chỗ Trương Tam đang quỳ đá cho Trương Tam một cái rõ mạnh.

– Hmm, ngươi để người ta đánh ngươi còn mặt mũi nói àh, tại sao ngươi không liều chết với hắn, ngươi đúng là làm ta tức chết, đem hắn xuống đánh thêm 10 trượng!!

Trương Tam giẫy giuạ la lối…

Trương Phi tiến lại chỗ ghế ngồi huyện lệnh cười hả hê

– Quản lý tiền, nhà ngươi thấy án này ta xử như thế nào?

Quan huyện chắp tay kính cẩn.

– Đại nhân xử hay lắm. Tại hạ bái phục sát đất!!!

Trang chủ | Update: 23/11/2019

Gửi mail Chia sẻ

Chia sẻ của bạn