Trang chủ » 2019 » Tháng 12 » LÁ THƯ TỬ TÙ GỬI MẸ ! 

LÁ THƯ TỬ TÙ GỬI MẸ ! 

"Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi cả thế giới" - N. Mandela

Tôi tình cờ đọc được bài thơ này thấy thật sâu sắc khi cảm nhận được “Nhân Quả” của một đời người đã đến hồi chuông điểm. Con người lúc nhỏ như tờ giấy trắng, lại vốn “nhân tri sơ tính vị kỷ”, vậy nên rất cần tới giáo dục. Chẳng thể sai khác khi nói rằng con người chính là sản phẩm của nền giáo dục (Gia đình + nhà trường + xã hội). Đứa trẻ nó đâu có quyền lựa chọn nơi nó sinh ra, đâu có quyền lựa chọn nền giáo dục nó thụ hưởng. Có những đứa trẻ thiệt thòi từ nhỏ đã không được biết tới ánh sáng của giáo dục là gì, hơn nữa còn bị bạo hành, còn mang trong tâm trí bảo tổn thương suốt quá trình trưởng thành. Xã hội có quyền đòi hỏi bất cứ ai sự thiện lương nhưng cũng nên cảm thông cho những số phận kém may mắn. Muốn cải tạo thế giới trước hết hãy cải tạo giáo dục, và bắt đầu từ những lời răn dậy từ gia đình.

 

Có một tên tội phạm 

Bị kết án tử hình 

Trước khi thi hành án 

Được nhắn gửi gia đình!

 

Hắn bèn xin tờ giấy 

Và một cái bút bi

Hắn viết cho mẹ hắn 

Rồi nhờ họ gửi đi!

 

Trong bức thư hắn viết:

Nếu công lý phân minh 

Thì ngoài con còn mẹ

Cũng đáng bị tử hình!

 

Bởi vì con có tội

Nhưng mẹ cũng liên quan 

Khi là người hậu thuẫn 

Cho những việc con làm! 

 

Nhớ khi con còn bé 

Trộm quả mít bên nhà 

Mẹ đã đem giấu nó 

Để bố khỏi rầy la! 

 

Con đánh nhau với bạn 

Mẹ ra đánh chúng đau

Nguyên nhân không cần biết 

Bởi vì sao, từ đâu!

 

Khi con thi điểm thấp 

Mẹ chạy chọt nơi nơi 

Xin cho con nâng điểm 

Để mở mặt với đời! 

 

Có những lần bố dạy 

Mẹ chạy đến bênh con

Mắng bố : “Đừng nghiêm khắc 

Khi nó tuổi còn non”!

 

Lớn lên thêm chút nữa 

Con bất hảo, giang hồ 

Mẹ vẫn không trách mắng 

Vẫn yêu vô bến bờ… 

 

Và rồi chuyện gì đến 

Ắt sẽ phải đến thôi:

Con bị mang tội chết 

Vì cướp của, giết người… 

 

Mẹ ơi! Con lúc ấy 

Đáng sửa trị, đánh đòn 

Thì mẹ đi bao biện 

Và cổ xúy cho con!

 

Nếu mẹ nghiêm như bố 

Con đã chẳng gian manh,

Nếu mẹ không xin điểm 

Con đã gắng học hành!… 

 

Mẹ cho con cuộc sống 

Nhưng cũng tước nó đi

Vì những lần trượt ngã

Mẹ chẳng trách cứ gì! 

 

Lá thư này con viết 

Chẳng để trách mẹ đâu

Mà là con muốn gửi 

Tới tất cả đôi câu:

 

“Cách thương yêu con trẻ 

Không phải bởi nuông chiều 

Mà đòn roi, răn trị

Đấy mới là thương yêu!”

 

Thôi, con xin dừng bút 

Vĩnh biệt mẹ thiên thu.

Ký tên: con của mẹ

À không – Kẻ Tử Tù!

Trang chủ | Update: 09/12/2019

Gửi mail Chia sẻ

Bài viết liên quan

Chia sẻ của bạn