Trang chủ » 2019 » Tháng 11 » Một thôi là đủ

Một thôi là đủ

Não để suy nghĩ không phải để nhớ

Học trò hỏi Đức Thích Ca : – Thưa ngài, tối qua ngài làm gì? tuần trước ngài làm gì?

Đức Thích Ca ôn tồn trả lời : – Tối qua làm gì ta quên rồi, vì ta chẳng có gì phải nhớ. Mọi chuyện đến đâu xong đến đó,
không hệ luỵ, không can dự, không hậu quả. Não của ta sinh ra là để suy nghĩ chứ không phải để ghi nhớ.

Học trò thắc mắc : – Vậy thưa ngài, não ngài không ghi nhớ thì dữ liệu ngài lưu chép vào đâu?

– Dữ liệu là thuộc về tự nhiên, đến và đi nhẹ nhàng, những gì còn lại được lưu trữ trong đám mây, để trong Trời Đất chứ không phải trong cái não trạng nhỏ bé này. Nhà ngươi đã thông chưa?

– Học trò chưa hiểu lắm xin ngài nói rõ hơn.

– Các ngươi bởi suy nghĩ phức tạp nên trước nay cứ nhớ những thứ đáng nhẽ ra không cần phải nhớ. Các ngươi đối xử tốt với nhau thì mau quên lắm, nhưng ai nói xấu mình câu nào thì nhớ dai lắm. Các ngươi hai tay hai điện thoại, ram nhiều ghi, sim nhiều số mà lúc nào cũng thấy thiếu. Ta chỉ cần một điện thoại, trong sim có vài ba số mà thấy nhẹ nhàng. Các ngươi thông minh thế chứ thông minh nữa cũng chẳng thoát khổ được nếu vẫn còn để bộ nhớ bị lấp đầy bởi vô số những thứ linh tinh.

– Nhưng thưa ngài, ngài ở trên cao có hiểu được rằng chúng con còn cả cuộc mưu sinh, không như thế liệu có sống được chăng?

– Cái sự mưu sinh của nhà ngươi ta có lạ gì. Lúc nào cũng nghĩ rằng mình bận trăm công nghìn việc đến nỗi không còn thời gian cầm quyển sách, không còn tâm trí mà bổ túc bản thân. Nhưng sểnh ra thì sờ tới cái điện thoại lướt nhảm, sểnh ra là hát hò ca cẩm, sểnh ra là bạn bè chuyện trò linh tinh hàng giờ đồng hồ mà khinh nhờn việc thế sự. Nhà ngươi biết nhiều mà không hiểu đạo lý ở đời “MỘT” thôi là đủ. Một điện thoại, một sim, một tên, một chồng, một vợ, một nhà, một xe… Nhà ngươi còn đang tuổi yêu đương ta tặng thêm cho một câu này “sống trên đời yêu được MỘT người và được MỘT người yêu đã là hạnh phúc” nên về nhà xem còn cái gì bất hợp lý thì cắt bỏ đi. Nhanh còn kịp.

 

—–

Ở một nơi khác…

Cô giáo gọi học sinh lên bảng trả bài:

– Trò hãy đọc cho cô bài thơ Đồng Chí của nhà thơ Chính Hữu.

Trò dõng dạc trả lời : – Bố em dậy não là để suy nghĩ chứ không phải để nhớ. Dữ liệu vốn thuộc về tự nhiên và được lưu trữ trong đám mây.

Cô giáo : – Giỏi lắm, 0 điểm, về chỗ. Mai gọi bố em lên gặp cô !!!

Trang chủ | Update: 19/03/2020

Gửi mail Chia sẻ

Chia sẻ của bạn