Trang chủ » 2019 » Tháng 2 » Nghĩ về… đồng tiền

Nghĩ về… đồng tiền

Người ta nghĩ về tiền còn nhiều hơn bản thân tốt xấu thế nào

nghi-ve-dong-tien
Bao đời nay, bao con người luôn trăn trở suy nghĩ về đồng tiền? tiền là gì? tiền có sức mạnh ghê gớm đến thế nào? làm sao để có nhiều tiền? Gần đây chứng kiến việc một vị đại gia đã “tu hành đắc đạo” nhưng lại “ưu phiền” về tiền hơn ai cả…tôi lại thêm một lần muốn tự vấn về đồng tiền và sức mạnh của nó…tiền có phải là thước đo?…tiền có phải là đích đến?…người đời nói rằng “tất cả…cũng chỉ vì đồng tiền !” vậy không vì tiền thì vì điều gì?
Thơ tiền…!

( Ẩn Danh )

Ngồi buồn tự hỏi thế gian

Đồng tiền sức mạnh vô vàn phải chăng?

Cuộc sống đang rất thăng bằng

Vì tiền xáo trộn lăng nhăng hết rồi

 

Mới có vài tháng đây thôi

Giá cả lên xuống đứng ngồi không yên

Đồng tiên lạm phát triền miên

Không theo quy luật tự nhiên nữa rồi

 

Giá vàng nhảy vọt liên hồi

Giá xăng được thế đồng thời cũng lên

Lương thì bò chậm như sên

Công nhân viên chức ngồi rên “Thiếu tiền”

 

Mong rằng chính sách ưu tiên

Đem lại cuộc sống bình yên mọi nhà…

 

 

Tờ tiền

( Ẩn Danh )

Tiền bạc là cái chi chi

Tiền là mảnh giấy số ghi rõ ràng

Có tiền phú quý giàu sang

Không tiền lắm kẻ cơ hàn điêu linh

 

Có tiền lắm kẻ chung tình

Không tiền nó đá cho mình quay lơ

Có tiền kẻ đợi người chờ

Không tiền bạn hữu thờ ơ đứng nhìn

 

Có tiền đầy đủ họ hàng

Không tiền cô bác bàng hoàng chơi vơi

Có tiền thỏa thích ăn chơi

Không tiền làm toát mồ hôi cả ngày

 

Có tiền sáng sỉn chiều say

Không tiền bụng đói suốt ngày nằm phơi

Có tiền bát phố xe hơi

Không tiền nằm ngủ chao ôi đói lòng

 

Có tiền cưới vợ gả chồng

Không tiền tơ hồng ông cũng quên se

Có tiền anh nói em nghe

Không tiền anh nói em chê anh nghèo

 

Không tiền khổ lắm ai ơi

Không tiền cam phận mồ côi một mình

 

 

Tiền mạnh quá trời

( họa nguyên vận 14 câu kết Truyện Kiều )

Nguyễn Xuân Tính

Ngẫm xem tiền mạnh quá trời

Lắm tiền, lắm của lắm người cầu thân

Tiền là tiên, Phật giáng trần

Cho leo cao mới được phần leo cao

 

Đồng tiền thiên vị bên nào

Bên nặng, bên nhẹ dồi dào cả hai

Phép mầu của nó cực tài

Vung tiền lập tức họa tai xoay vần

 

Có tiền phù hộ độ thân

Khỏi cần cầu thánh, cầu thần đâu xa

Đồng tiền biến hóa người ta

Biến anh dốt nát thành ra anh tài!

 

Mấy lời góp nhặt dông dài

Đêm nằm suy ngẫm thức hoài năm canh…

 

 

Đây thôn lạm phát
( phỏng thơ Hàn Mặc Tử )

Sao em không về xem bão giá,

Từ mấy ngày qua chới với luôn.

Tiền lương vừa lãnh cầm đi chợ,

Bão giá quây quanh mặt xanh rờn.

 

Giá theo lối giá, lương đường lương,

Đời sống hôm nay thật thảm thương.

Tiền lương tiền thưởng như chiếc lá,

Có trụ qua mùa bão giá không?

 

Mơ đến ngày nao…đến ngày nao,

Lương mình được lãnh tăng thật cao.

Điện nước xăng dầu – ồ chuyện nhỏ,

Cuối tháng lãnh lương, thở cái phào.

 

 

Chữ Tiền

Hieu Thien Van

Chung quy cũng tại chữ “TIỀN“

Làm cho nhân thế, đảo điên quay cuồng

Có tiền chuyện khó thành suông

Không tiền, dù có cúi luồn chẳng xong

 

Có tiền bè bạn ngóng trông

Không tiền, thì nhớ, đừng hòng gặp ai ?

Có tiền, nói ít hiểu ngay

Không tiền, nói mãi cả ngày ai nghe !

 

Có tiền được kẻ chở che

Không tiền, dù ở vỉa hè chẳng thương !

Có tiền, nhiều kẻ vấn vương

Không tiền, ai cũng chán chường miệt khinh

 

Có tiền, nói bậy vẫn tin

Không tiền, nói thật, kẻ nhìn người ngơ !

Có tiền cuộc sống như mơ

Không tiền, nào được, một giờ thảnh thơi

 

Có tiền kẻ đón người mời

Không tiền, chẳng có một lời hỏi han

Có tiền “ xấu “ được nể nang

Không tiền, ngay thật, đàng hoàng bị chê !

 

Có tiền, kẻ đắm người mê

Không tiền, chỉ có tràn trề nổi đau

Có tiền, tình nghĩa đổi trao

Không tiền, thì chớ khát khao ân tình

 

Có tiền, ai cũng tôn vinh

Không tiền, nhận lấy “ miệt khinh “ người đời

Có tiền, nhiều kẻ đến chơi

Không tiền, dù có “ thỉnh mời “ ai đi ?

 

Ai ơi ! Xin nhớ khắc ghi !

Chuyện đời là thế, có chi phải buồn ?

 

 

Chúc Tết 

Thơ Tú Xương

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:

Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu

Phen này ông quyết đi buôn cối

Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

 

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:

Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?

Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc

Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.

 

Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:

Đứa thì mua tước; đứa mua quan

Phen này ông quyết đi buôn lọng,

Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.

 

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:

Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn

Phố phường chật hẹp, người đông đúc

Bồng bế nhau lên nó ở non.

 

Bắt chước ai ta chúc mấy lời

Chúc cho khắp hết ở trong đời

Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước

Sao được cho ra cái giống người.

 

 

Vô địch?

Nhân gian

Tiền là tiên là Phật

Là sức bật của lò xo

Là thước đo của lòng người

Là tiếng cười của tuổi trẻ

Là sức khỏe của tuổi già

Là cái đà của danh vọng

Là cái lọng để che thân

Là cán cân của công lý

Là triết lý của cuộc đời

 

 

Ca dao

Tiền trao cháo múc

Không tiền cháo trút lại mau

Tin nhau buôn bán cùng nhau

Thiệt hơn, hơn thiệt, trước sau như lời

Hay gì lừa đảo kiếm lời

Một nhà ăn uống, tội trời riêng mang

Theo chi những thói gian tham

Phôi pha thực giả tìm đường dối nhau

Của phi nghĩa có giàu đâu

Ở cho ngay thật giàu sau mới bền

Trong tay chẳng có một đồng

Miệng nói như rồng cũng chẳng ai nghe

Vai mang túi bạc kè kè

Nói quấy nói quá người nghe ầm ầm

Có tiền vợ vợ chồng chồng

Không tiền thì lại chồng Đông vợ Đoài

Giàu sang lắm kẻ tới nhà

Khó khăn nên nỗi ruột rà xa nhau

Đồng tiền không phấn không hồ

Mà sao khéo điểm khéo tô mặt người

 

 

Đói cho sach rách cho thơm

Nguyễn Xuân Tính

Cha cu ly, con đi cửu vạn

Mẹ lang thang mua bán ve chai

Đói thì cơm bụi lai rai

Khát tu nước máy, ngủ ngoài công viên

Đói, tự làm kiếm tiền “đói sạch”

Rách, giữ gìn phong cách “rách thơm”

Hơn bao nhiêu kẻ bất lương

Xoay tiền bằng đủ mọi đường gian tham

 

 

Thơ về Giá – Lương

( Ẩn danh )

Giá ơi thương lấy lương cùng !

Tuy rằng khác loại nhưng chung là tiền.

Thương nhau lương giá đi liền

Ghét nhau lương giá hai miền xa xôi.

Gió đưa cái giá về trời,

Cho lương ở lại chịu nhiều đắng cay.

Giá ơi ta bảo giá này:

Giá lên nhanh quá có ngày…chết lương.

Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Đồng lương vật giá phải thương nhau cùng.

 

Người ta đi cấy lấy công,

Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề

Trông cho vật giá…rẻ rề,

Lương tăng vùn vụt là mê lắm rồi.

Bắc thang lên hỏi ông trời

Giá lương như thế, dân thời sống sao?

Ông trời ổng biểu kệ tao,

Mày đi hỏi sếp chứ tao biết giề!

 

 

Thơ ngũ độ thanh : Tiền

Dương Tuấn

Có nghĩa gì đâu một chữ tiền

Đem tình nhân loại hóa cuồng điên

Anh hùng lỡ vận đem lòng thích

Hào kiệt hám danh thấy cũng ghiền

Kẻ dưới trao hồn cho ác quỷ

Bề trên ngậm máu giả thần tiên

Rừng tham núi vọng còn đeo mãi

Hỏi lại trần gian mấy kẻ hiền ?

 

 

Bài thơ : Tiền! Tiền! Tiền!

Tác giả: Nước Mắt Kho Quẹt

Đồng tiền là cái chi chi ?

Nhân gian địa ngục âm ti cũng cần

Không có thì gọi là bần

Người khinh kẻ giễu nói nhằn nói khi

 

Không tiền ta chẳng được gì ?

Có tình tình chạy rồi si một mình

Không tiền ta phải lặng thinh

Mặc ai ai nói đứng nhìn mà thôi

 

Không tiền lệ chảy thành đôi

Bởi đời vô nghĩa hỡi ôi đồng tiền.

 

 

Truyện Kiều 

(Nguyễn Du)

Trong tay đã sẵn đồng tiền

Dầu lòng đổi trắng thay đen khó gì

 

Trang chủ | Update: 20/09/2019

Gửi mail Chia sẻ

Bài viết liên quan

bạn đọc cùng chia sẻ “Nghĩ về… đồng tiền

  1. Pingback: Đừng ảo tưởng về nhân hiệu - Đinh Tuấn Minh

Chia sẻ của bạn